Trong một chuyến công tác tại Tây Nguyên, tôi có dịp dừng chân tại thành phố Buôn Ma Thuột để thăm bà con đồng hương. Đó không chỉ là một cuộc gặp gỡ thông thường, mà là một cuộc trở về trong ký ức, trong tình cảm và trong những giá trị rất sâu lắng của con người.
Điều làm tôi xúc động nhất là được gặp lại những người đã rất cao tuổi. Có người trạc tuổi chị gái tôi, có người gần 90 tuổi, nhưng vẫn minh mẫn, vẫn nhớ rõ từng kỷ niệm của quê hương. Có người vừa gặp tôi đã nhắc ngay đến câu chuyện một ngôi nhà bị cháy từ cách đây gần 60 năm – một thời điểm mà khi đó tôi còn chưa ra đời.

Câu chuyện ấy không chỉ là một ký ức cá nhân, mà là ký ức chung của cả một cộng đồng. Một đám cháy có thể thiêu rụi tài sản, nhưng không thể xóa đi tình làng nghĩa xóm. Hình ảnh người dân từ cánh đồng chạy về, cùng nhau dập lửa, cùng nhau chia sẻ mất mát – tất cả vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí những con người đã đi qua gần trọn một đời người. Gặp lại họ, tôi không chỉ thấy lại quê hương, mà còn thấy lại người thân của mình.
Có một người chị, bằng tuổi chị gái tôi – người chị đã mất hơn mười năm nay. Khi ngồi trò chuyện, nhìn cách chị nói, cách chị cười, cách chị nhớ về quá khứ, tôi bỗng có cảm giác như được gặp lại chính chị mình. Không phải là gặp lại con người bằng xương bằng thịt, mà là gặp lại trong ký ức, trong những gì thân thương và sâu sắc nhất.
Chị tôi sinh năm 1946, đã hy sinh cả cuộc đời vì gia đình, vì anh em. Với tôi, chị không chỉ là chị, mà còn như một người mẹ. Chính vì vậy, những người phụ nữ cùng thế hệ ấy luôn gợi trong tôi một niềm xúc động rất riêng – vừa gần gũi, vừa thiêng liêng. Cuộc gặp gỡ lần này còn để lại trong tôi nhiều ấn tượng đẹp về tình người. Gia đình chị Tác đã dành cho tôi sự đón tiếp rất chân tình. Dù có chút trục trặc trong liên lạc khiến tôi đến muộn, nhưng mọi người vẫn chờ đợi, vẫn tiếp đón với tất cả sự nồng hậu. Những câu chuyện bên tách cà phê, những lời hỏi thăm giản dị mà ấm áp – tất cả tạo nên một cảm giác thân quen như chưa từng có khoảng cách của thời gian và không gian.

Qua những cuộc gặp gỡ ấy, tôi càng thấm thía một điều: những người xa quê luôn mang trong mình một tình cảm đặc biệt với quê hương. Dù đi đâu, làm gì, trong sâu thẳm mỗi người vẫn luôn hướng về cội nguồn, về những ký ức không thể nào quên.
Tôi cũng nhớ lại một việc nhỏ nhưng đầy ý nghĩa – việc vận động bà con đóng góp để khôi phục lại giếng đá của làng. Đó là một chiếc giếng đã tồn tại hàng trăm năm, từng bị sập mà không ai đủ điều kiện để sửa chữa. Nhưng khi có sự đồng lòng, chung sức của bà con xa quê, chiếc giếng đã được phục hồi, tiếp tục phục vụ đời sống của người dân. Đó là minh chứng rõ ràng cho sức mạnh của sự đoàn kết. Khi con người biết hướng về nhau, biết chung tay vì một mục tiêu tốt đẹp, thì dù việc khó đến đâu cũng có thể làm được.

Sau tất cả, điều đọng lại trong tôi không chỉ là niềm vui gặp gỡ, mà còn là một niềm tin: hãy lan tỏa tình cảm quê hương, lan tỏa sự yêu thương. Đến với nhau không phải để nhờ vả, không phải để lợi dụng, mà để cùng nhau sống tốt hơn, tử tế hơn và có trách nhiệm hơn với cộng đồng. Những cuộc gặp gỡ như thế này không chỉ đáng nhớ, mà còn đáng trân trọng suốt cuộc đời.
Thông tin liên hệ:
– Văn phòng luật sư Đồng Đội (Đoàn luật sư TP. Hà Nôi): P2708, Tòa nhà VP3 Bán đảo Linh Đàm, Hoàng Liệt, Hoàng Mai, Hà Nội
– Điện thoại: 0936.026.559 – Email: tranxuantien1964@gmail.com
– Website: https://dongdoilaw.vn
– Facebook: https://www.facebook.com/dongdoilaw
– Youtube: https://www.youtube.com/c/VănphòngluậtsưĐồngĐội
– Tiktok: https://www.tiktok.com/@vpls_dongdoi

