Tôi đã đọc rất nhiều hồ sơ vụ án trong đời làm nghề. Có những hồ sơ dày hàng nghìn trang, có những vụ việc nặng trĩu trách nhiệm. Nhưng khi đọc bài viết của một người học trò về quyết định rời bỏ sự ổn định để theo nghề luật sư, tôi lại có một cảm xúc rất khác.
Tôi không đọc bằng lý trí của một luật sư. Tôi đọc bằng sự lặng lại của một người thầy. Từng dòng chữ hiện lên không phải là sự bốc đồng của một lựa chọn nhất thời, mà là sự giằng xé thật sự giữa an toàn và lý tưởng, giữa trách nhiệm làm mẹ và khát vọng sống đúng với niềm tin của mình. Tôi nhìn thấy trong đó nỗi sợ rất thật. Và cũng nhìn thấy một bản lĩnh rất rõ.

Điều làm tôi xúc động không phải là việc rời bỏ một vị trí ổn định. Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều là động cơ phía sau quyết định ấy – mong muốn để lại cho các con một hình mẫu về sự dũng cảm và tự chủ. Khi một người mẹ dám thay đổi để con mình học được giá trị của ý chí, đó không còn là câu chuyện nghề nghiệp. Đó là câu chuyện về nhân cách.
Làm nghề nhiều năm, tôi tin rằng nghề luật không dành cho những người tìm kiếm sự dễ dàng. Nó dành cho những người chấp nhận thử thách và sẵn sàng chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Khi đọc đến câu “lựa chọn không có đường lui”, tôi hiểu đó không phải là lời nói mạnh mẽ cho hay, mà là một cam kết nội tâm.
Nếu bài viết này có mặt trong cuốn sách “Con đường trở thành Luật sư của tôi”, thì không phải để kể về một quyết định rời bỏ công việc cũ. Nó ở lại vì nó nhắc chúng ta nhớ rằng: con đường luật sư bắt đầu từ một lựa chọn dũng cảm và đôi khi, điều làm người thầy hạnh phúc nhất không phải là thành công của học trò, mà là thấy học trò dám bước đi bằng chính đôi chân của mình.
TRÍCH NGUYÊN VĂN BÀI VIẾT CỦA HỌC TRÒ
Tôi đã lựa chọn nghề Luật sư- Lựa chọn không có đường lui. Tôi sinh ra trong nghèo khó. Bố mẹ đi làm thuê để nuôi bốn chị em ăn học. Tôi lớn lên trong sự thiếu thốn về kinh tế nhưng chưa bao giờ thiếu niềm tin rằng: chỉ có học mới thay đổi được số phận. Tôi học bằng tất cả sự biết ơn và cả nỗi sợ nghèo đeo bám.
Tôi đậu đại học. Năm 2012, tôi thi đậu vào một ngân hàng thương mại nhà nước. Ngày nhận quyết định trúng tuyển, bố mẹ tôi vui mừng đến nghẹn ngào. Với họ, đó không chỉ là một công việc, mà là một sự bảo đảm cho tương lai của con gái mình.Tôi làm việc chăm chỉ, từng bước đi lên và giữ vị trí phó phòng. Tôi có thu nhập ổn định. Tôi có chức vụ. Tôi có sự an toàn – thứ mà gia đình tôi đã đánh đổi rất nhiều để có được.
Tôi là một người chị “cả”, là người phụ nữ đã có gia đình và có 02 đứa con gái. Mọi thứ lo toan trong cuộc sống dường như tôi đều phải suy nghĩ và gắn cho mình hai chữ “trách nhiệm”. Tôi không cho phép mình gục ngã vì phía sau tôi là cả một mái nhà. Chính vì thế, khi ý nghĩ rời bỏ công việc ổn định để theo con đường luật sư tôi đã lo sợ rất nhiều thứ và phải đắm chìm trong nhiều suy nghĩ mà chưa tự vùng vẫy và thoát ra được.
Cho đến một ngày thật tình cờ, Tôi được biết luật sư Trần Xuân Tiền trên mạng xã hội – một người thầy đã cho tôi nhìn thấy một suy nghĩ tích cực và thấu hiểu: Con đường của công lý, của bản lĩnh, của sự dấn thân. Tôi nhận ra mình yêu luật không chỉ vì kiến thức, mà vì giá trị nhân văn phía sau nó.
Nhưng sâu xa hơn, có một lý do khiến tôi quyết tâm bước đi. Tôi không muốn các con tôi sau này phải đi xin việc trong tâm thế chờ đợi người khác trao cơ hội. Tôi muốn con mình đủ năng lực để tự tạo ra giá trị.Tôi muốn con gái tôi lớn lên không phải mang nỗi lo “liệu mình có được nhận không?”, “liệu mình có đủ quan hệ không?”, “liệu mình có đủ an toàn không?” – những câu hỏi mà tôi từng âm thầm tự hỏi suốt tuổi trẻ.
Tôi muốn mở ra một nền tảng cho các con – một nền tảng của tri thức, của nghề nghiệp có giá trị bền vững, của sự độc lập. Tôi đi theo con đường luật sư không chỉ cho riêng mình. Tôi đi để các con tôi nhìn thấy một hình mẫu khác. Một người mẹ dám rời bỏ sự ổn định để sống với lý tưởng. Một người phụ nữ vừa gánh vác gia đình, vừa theo đuổi ước mơ.
Một người không chọn con đường dễ nhất, mà chọn con đường đúng với niềm tin của mình.
Có những đêm tôi tự hỏi:“Nếu mình thất bại thì sao?”Tôi sợ. Tôi thật sự sợ. Bởi tôi hiểu rằng nếu tôi bước đi mà rồi bỏ cuộc giữa chừng, con gái tôi sẽ học được điều gì? Liệu con có còn tin vào sự dũng cảm? Liệu con có dám ước mơ lớn, khi người mẹ từng dạy con về ý chí lại không đi đến cùng lựa chọn của mình?
Chính vì thế, tôi xác định khi đã rời bỏ công việc ổn định này để học luật sư thì tôi sẽ không có đường lùi. Không phải vì tôi bị dồn vào chân tường. Mà vì tôi đã tự đặt cho mình một trách nhiệm lớn hơn cả sự an toàn cá nhân. Nếu tôi thành công, các con tôi sẽ có một nền tảng vững vàng hơn. Nếu tôi thất bại nhưng vẫn kiên trì đến cùng, các con tôi sẽ học được giá trị của sự bền bỉ. Điều đáng sợ nhất không phải là thất bại.
Điều đáng sợ nhất là không dám bắt đầu.
Ngày tôi cầm trên tay quyết định thôi việc, tôi biết mình đang đặt cược không chỉ tương lai của bản thân mà còn cả hình ảnh mà các con sẽ ghi nhớ về mẹ mình. Tôi không muốn con gái tôi sau này phải suy nghĩ nhiều như tôi đã từng – giữa trách nhiệm và ước mơ, giữa an toàn và khát vọng. Tôi muốn con hiểu rằng: phụ nữ có thể gánh vác gia đình, nhưng không vì thế mà từ bỏ lý tưởng.
Con đường luật sư phía trước sẽ khắc nghiệt. Tôi sẽ phải học lại, xây dựng lại, chứng minh lại tất cả từ đầu. Nhưng tôi bước đi với một niềm tin rõ ràng: những gì tôi đang làm hôm nay sẽ trở thành nền móng cho ngày mai của các con.
Tôi đã lựa chọn nghề luật sư.Và đó là lựa chọn không có đường lui. Bởi phía sau tôi là hai đứa trẻ đang nhìn vào từng quyết định của mẹ.Và tôi muốn khi các con nhìn lại, các con sẽ thấy: Mẹ đã không chọn con đường dễ nhất. Mẹ đã chọn con đường đúng nhất. Và hơn hết, mẹ đã không để công sức của ông bà ngoại – những năm tháng làm thuê, những bữa cơm đạm bạc, những đồng tiền chắt chiu để nuôi mẹ ăn học – trở thành một sự an phận.
Tôi không muốn những hy sinh của bố mẹ mình chỉ dừng lại ở việc cho con gái có một công việc ổn định. Tôi muốn sự hy sinh ấy được tiếp nối bằng một hành trình lớn hơn – hành trình sống có lý tưởng, có bản lĩnh và có giá trị cho xã hội. Tôi muốn khi bố mẹ nhìn lại, họ không chỉ thấy con mình “có việc làm”, mà thấy con mình đã sống xứng đáng với những giọt mồ hôi năm nào. Bởi tôi hiểu: Ơn sinh thành không chỉ được trả bằng sự an toàn, mà còn được trả bằng sự vươn lên.
Thông tin liên hệ :
– Văn phòng luật sư Đồng Đội (Đoàn luật sư TP. Hà Nôi): P2708, Tòa nhà VP3 Bán đảo Linh Đàm, Hoàng Liệt, Hoàng Mai, Hà Nội
– Điện thoại: 0936.026.559 – Email: tranxuantien1964@gmail.com
– Website: https://dongdoilaw.vn
– Facebook: https://www.facebook.com/dongdoilaw
– Youtube: https://www.youtube.com/c/VănphòngluậtsưĐồngĐội
– Tiktok: https://www.tiktok.com/@vpls_dongdoi

