Nghề Luật sư – với tôi – luôn mang một thứ ánh sáng rất riêng. Từ những ngày còn nhỏ, mỗi lần nghe ai đó nhắc đến hai chữ “Luật sư”, trong lòng tôi lại dâng lên một cảm giác ngưỡng mộ rất thật. Không chỉ là nghề của tri thức, đó còn là nghề của bản lĩnh, của sức bền, và của một cái tâm đủ sáng để đồng hành cùng những số phận nhiều khi rất phức tạp. Chỉ khi thực sự bước chân vào hành trình này, đi cùng Thầy trong những chuyến công tác, tôi mới hiểu: đằng sau hai chữ “Luật sư” không phải là sự hào nhoáng, mà là những ngày dài căng mình giữa áp lực.
Hôm đó, tôi theo Thầy vào Thanh Hóa bào chữa cho một bị cáo trong vụ án hình sự. Chúng tôi xuất phát từ 10 giờ sáng, đến nơi khoảng 12 giờ, vội vàng ăn vội bữa cơm rồi lập tức di chuyển đến tòa vì phiên xử bắt đầu lúc 13 giờ 30. Mọi thứ diễn ra gấp gáp, gần như không có một khoảng nghỉ đúng nghĩa.

Phiên tòa hôm ấy thực sự “nóng”. Không khí căng thẳng bao trùm, những tranh luận sắc bén liên tục được đưa ra, những ý kiến trái chiều từ phía những người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan không ngừng va chạm. Có những vấn đề tưởng chừng rất nhỏ, nhưng lại là mấu chốt cần được làm rõ. Và giữa tất cả những điều đó, tôi nhìn thấy sự điềm tĩnh, sự uyển chuyển của một người Luật sư đã đi qua rất nhiều năm tháng – Thầy của tôi.
Mỗi lập luận, mỗi câu hỏi, mỗi khoảng lặng đúng lúc… tất cả đều có sự tính toán và chiều sâu. Tôi gần như “thu gom” tất cả những gì mình thấy, mình nghe vào “bộ nhớ” của bản thân – một cách học nhanh nhất, thật nhất: học từ thực tế. Nhưng điều tôi học được, không chỉ nằm trong phiên tòa. Sau khi phiên xử kết thúc, Thầy và chúng tôi ngồi lại với gia đình bị cáo. Chính lúc đó, tôi mới hiểu thêm một điều: Luật sư không chỉ làm việc trong phòng xử án. Ngoài phiên tòa, họ còn là người lắng nghe, là người chia sẻ, là cầu nối về mặt tinh thần cho những gia đình đang đứng giữa những biến cố lớn của cuộc đời. Cách nói chuyện, cách lựa chọn lời lẽ, cách giữ được sự chừng mực nhưng vẫn đủ ấm… đó là những kỹ năng mà không một cuốn sách nào có thể dạy trọn vẹn. Nó cần thời gian, cần va chạm, và trên hết là một cái tâm thực sự.
17 giờ chiều, chúng tôi rời Thanh Hóa. Sáu tiếng di chuyển, ba tiếng căng thẳng trong phiên tòa – nếu là tôi, có lẽ sự mệt mỏi đã hiện rõ trên khuôn mặt. Nhưng Thầy tôi thì không. Vẫn là dáng vẻ điềm đạm, ung dung, như thể mọi áp lực chỉ là một phần quen thuộc trong nhịp sống của ông. Tôi đã tự hỏi: điều gì khiến Thầy một người hơn 60 tuổi vẫn giữ được năng lượng như vậy? Có lẽ đó không chỉ là sức khỏe. Đó là tình yêu nghề đủ lớn. Là sự rèn giũa qua năm tháng. Và hơn hết, là một bản lĩnh đã được tôi luyện đến độ vững vàng.
Nghề Luật sư – suy cho cùng – không hề dễ dàng. Nó đòi hỏi nhiều hơn những gì người ngoài nhìn thấy. Nhưng cũng chính vì thế, nó xứng đáng để tự hào. Và với tôi, hành trình phía trước chắc chắn còn dài, còn nhiều thử thách. Nhưng khi nhìn vào hình ảnh của Thầy, tôi hiểu rằng: nếu muốn chạm tới sự ung dung ấy, tôi không còn cách nào khác ngoài việc rèn luyện đến tận cùng, nỗ lực hết công suất – để một ngày nào đó, có thể trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình trong nghề này.
“Bài viết của Học trò Lại Ngọc Yến gửi đến Thầy Luật sư Trần Xuân Tiền”
Thông tin liên hệ:
– Văn phòng luật sư Đồng Đội (Đoàn luật sư TP. Hà Nôi): P2708, Tòa nhà VP3 Bán đảo Linh Đàm, Hoàng Liệt, Hoàng Mai, Hà Nội
– Điện thoại: 0936.026.559 – Email: tranxuantien1964@gmail.com
– Website: https://dongdoilaw.vn
– Facebook: https://www.facebook.com/dongdoilaw
– Youtube: https://www.youtube.com/c/VănphòngluậtsưĐồngĐội
– Tiktok: https://www.tiktok.com/@vpls_dongdoi

