Cuối tuần này, tôi cùng gia đình về Hạ Long để nghỉ ngơi sau những ngày làm việc liên tục. Tưởng rằng sẽ có vài ngày dành trọn cho gia đình, nhưng điện thoại vẫn reo, tin nhắn vẫn đến. Có người hỏi pháp luật, có người nhờ tư vấn miễn phí, có người muốn mời tôi làm luật sư.
Nhiều cuộc gọi đến từ những địa phương rất xa. Tôi luôn nói rằng khoảng cách địa lý không phải là rào cản. Khi cần trực tiếp làm việc, tôi sẽ đến; còn trước đó, tôi sẽ hướng dẫn, định hướng và hỗ trợ từ xa để người dân giảm chi phí nhưng vẫn có sự đồng hành của luật sư.
Hơn 15 năm hành nghề, tôi đã đi đến nhiều vùng miền của Tổ quốc, từng có mặt tại xã Bờ Y – nơi ngã ba biên giới Việt Nam, Lào và Campuchia. Tôi vẫn nói vui: “Tiếng tôi vang rừng núi”. Nhưng điều tôi mong muốn không phải là nổi tiếng mà là “tiếng lành đồn xa” – xa về địa lý nhưng gần nhau ở niềm tin, ở cách sống và cách hành nghề.

Tôi không thể giúp tất cả mọi người, nhưng sẽ cố gắng giúp trong khả năng của mình. Người nghèo, người yếu thế và những việc đơn giản, tôi sẵn sàng tư vấn miễn phí. Những vụ việc phức tạp, tôi thu phí hợp lý. Điều quan trọng nhất là giúp bằng trái tim, bằng trách nhiệm và bằng sự tử tế.
Suốt quá trình hành nghề, tôi luôn giữ nguyên tắc: không chạy án, không xin xỏ, không cậy nhờ, không làm điều trái pháp luật. Luật sư phải bảo vệ sự thật bằng chứng cứ, pháp luật, trí tuệ và bản lĩnh.
Tiền có thể không nhiều, nhưng tiếng thơm thì còn mãi. Một luật sư có thể không giàu về vật chất, nhưng phải giàu lòng nhân ái, giàu trách nhiệm và giàu khát vọng phụng sự. Khi sống và làm nghề bằng cái tâm, tiếng lành sẽ tự nhiên đồn xa. Đó là tài sản quý giá nhất của người luật sư.

