Đã 45 năm tôi xa quê. Cha tôi mất năm 1989, mẹ tôi mất năm 1984. Người ta thường nói: “Mất cha mất mẹ là mất đi lối về”. Nhưng với tôi thì khác. Quê hương vẫn luôn là nơi để trở về, là điểm tựa tinh thần, là cội nguồn không bao giờ phai nhạt.
Dẫu thời gian có đi qua bao năm tháng, hình ảnh cây đa, giếng nước, sân đình vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức, trong tiềm thức của tôi và biết bao người con xa quê. Đó không chỉ là hình ảnh của tuổi thơ mà còn là biểu tượng của cội nguồn, của tình quê không gì có thể thay thế.

Nhờ điều kiện công việc, tôi có cơ hội đi khắp mọi miền đất nước, không chỉ một lần mà nhiều lần. Mỗi khi có thời gian, tôi đều cố gắng tìm gặp bà con, anh em, bạn bè đồng hương. Tôi đến không phải vì miếng ăn hay sự tiếp đón, bởi cuộc sống và công việc của tôi không thiếu điều đó. Tôi đến chỉ vì hai chữ nghĩa tình.
Mỗi lần gặp lại bà con là một lần ký ức ùa về. Có những bác đã ngoài tám, chín mươi tuổi nhưng vẫn nhớ như in những câu chuyện của hơn nửa thế kỷ trước. Có bác nhìn tôi rồi hỏi: “Mày còn nhớ vụ cháy nhà ngày xưa không?”. Ngôi nhà năm ấy cháy dữ dội đến mức những cối đá cũng nứt vì sức nóng. Khi đó tôi còn quá nhỏ, nhưng chỉ một câu hỏi ấy cũng đủ làm sống dậy cả một miền ký ức.
Có lần gặp những người chị cùng thế hệ với chị gái tôi – người đã mất từ lâu – tôi có cảm giác như được gặp lại chính chị mình. Những lời hỏi han, những cái nắm tay, những ánh mắt chan chứa yêu thương khiến tôi vô cùng xúc động.
Điều làm tôi trân trọng hơn cả là dù nhiều người con quê hương đã thành đạt, giữ nhiều cương vị quan trọng, nhưng khi gặp nhau vẫn giữ nguyên tình cảm chân thành của người quê hương. Ai cũng nhắn rằng nếu quê hương cần, nếu bà con cần, hãy báo để cùng chung tay đóng góp.
Quê hương Hà Lai, Hà Trung là vùng đất giàu truyền thống. Trong chiến tranh luôn đi đầu với tinh thần “gạo không thiếu một cân, quân không thiếu một người”. Hôm nay, những người con quê hương đi khắp mọi miền vẫn luôn gìn giữ phẩm chất ấy và luôn hướng về cội nguồn bằng những việc làm thiết thực.
Bản thân tôi cũng luôn cố gắng góp một phần nhỏ bé. Trong hành nghề luật sư, tôi đã giúp nhiều bà con miễn phí, có vụ việc chỉ nhận tượng trưng. Điều khiến tôi hạnh phúc nhất không phải là thù lao, mà là được giúp quê hương, giúp những người đã từng yêu thương và tin tưởng mình.
Mỗi chuyến đi, tôi đều chia sẻ những hình ảnh, câu chuyện về quê hương như một cách trở về với cội nguồn. Có lần vào Thành phố Hồ Chí Minh, bà con đi hàng chục cây số chỉ để gặp. Có lần đến Đồng Nai, một người em là giáo viên cách hơn 15 km cũng gọi điện tha thiết mời tôi quay xe để gặp mặt. Những tình cảm ấy không thể đo bằng vật chất.
Cha mẹ không còn, nhưng quê hương vẫn còn. Quê hương đã nâng đỡ tôi trong những năm tháng khó khăn, nuôi dưỡng ý chí để tôi trưởng thành. Dù đi đâu, làm gì, tôi vẫn luôn hướng về làng Mậu Yên, xã Hà Lai, huyện Hà Trung – nơi đã cho tôi cội nguồn, nhân cách, nghị lực và niềm tin để bước tiếp.
QUÊ HƯƠNG – NGHĨA NẶNG, TÌNH SÂU – SẼ MÃI LÀ NƠI TÔI HƯỚNG VỀ BẰNG TẤT CẢ LÒNG BIẾT ƠN VÀ YÊU THƯƠNG.
Thông tin liên hệ:
– Văn phòng luật sư Đồng Đội (Đoàn luật sư TP. Hà Nôi): P2708, Tòa nhà VP3 Bán đảo Linh Đàm, Hoàng Liệt, Hoàng Mai, Hà Nội
– Điện thoại: 0936.026.559 – Email: tranxuantien1964@gmail.com
– Website: https://dongdoilaw.vn
– Facebook: https://www.facebook.com/dongdoilaw
– Youtube: https://www.youtube.com/c/VănphòngluậtsưĐồngĐội
– Tiktok: https://www.tiktok.com/@vpls_dongdoi

